Racism, Violence, and Hatred - Phân Biệt Chủng Tộc, Bạo Lực, và Thù Hận

Dear Loved Ones, 

To understand racism in America, I spent hours reading the history of slavery. It all started in the fifteenth century. My eyes are misty while reading the story of Prince Sori of Guinea; he was kidnapped and sold as a slave for forty years. I also learned about the Civil War in the eighteen century that freed slaves and the timelines of segregation. 
For a several centuries from the first Executive Order of President Harry Truman, the Voting Rights Act 1963, and to the Fair Housing Act, Blacks history has been unfolding. 
My heart aches; and I cry with the Blacks. However, I believe African-Americans must not feel inferior and prove that they have the same freedom and rights as other citizens. Everyone is different. Hurting or mistreating someone because of the differences they have no control over is wrong and unacceptable. We cannot change our looks, but we can improve our behavior and make people respect us. It is neither the skin color nor the gender nor wealth nor social ranking that makes us better than others. If I let my unfortunate past as a refugee define me, I might feel inferior, angry, rebellious, and hateful. I do not want to become that miserable. I never want my loved ones to feel that way either. 

My Loved Ones, 

Do you still remember when you were in third grade? One day after dinner, you asked me to pay for an after-school program for you. "Mom, I want to enroll in a Taekwondo class." I was not interested much in your request. "Why?" You were fuming with anger, "Because one big black student took away my basketball." Your answer made me stop my task of cleaning. "Honey, what will you do when you know Taekwondo?" You eagerly stated your reason. "I want to hit that black boy and won't let him bully me. I hate him.” Wow! I was numb. What could I do? I did not want you, my tender-hearted son being poisoned with hatred, learning to solve his issues with violence, and differentiating people by race. I needed to teach both of my sons the first lesson about racism, violence, and hatred.
That day we had a long talk. I encouraged you to have empathy and put yourself in the shoes of your "Friend." I stopped you from calling him "that big Black boy” but to refer to him as "Friend." I told you to think of his poor mother. A ten-year-old-boy, who bullied his classmates and stole their possessions today, might turn to a criminal when he grew up. He would break his mother's heart. For you, the only way to fight back was to study hard, to know the law, to become a prosecutor, and bring justice to victims by putting all of the criminals in jail. I advised you to offer to play basketball with that "Friend," if possible, beat him on the basketball court. I did not want you to use violence in any circumstances. 

Sometimes, you and your younger brother had problems, and the two of you fought. I tried to be fair and unbiased by listening to both of you and devising a compromise pleasing to both. I believe a mother's responsibility is to ensure her children grow up properly and become good citizens, who have earned respect, not from their skin color or looks but from their behavior and contribution that make our country a safe and happy place on earth - without racism, violence, and hatred. 
Sometimes I wondered what if I took the easy path by taking advantage of the government assistance program and blaming my poverty or misfortune to others. What would happen to you? I shrugged from fear while thinking of you joining those violent protests for the Black Lives Matter cause. 
I greatly appreciate your maternal grandparents for raising me with a strong belief in the values of family and humanity. Most of all, I feel so blessed and thankful for you have become great citizens by following our law and the lessons from my heart. 

Loved Ones, 

I am so proud of you not because of your wealth or titles but for your being good citizens. Please pass down our principles to the next generations. These are my love to you and to my future grandchildren and greatgrandchildren. 

I love you very much. 


Citation: https://www.history.com/news/african-prince-slavery-abdulrahman-ibrahim-ibn-sori https://www.history.com/topics/civil-rights-movement/civil-rights-movement-timeline 


Phân Biệt Chủng Tộc, Bạo Lực, và Thù Hận

Các con thương yêu, 
Để hiểu được sự phân biệt chủng tộc ở Mỹ, Mẹ đã bỏ nhiều thời gian để đọc lịch sử về nô lệ. Chuyện này bắt đầu từ thế kỷ thứ mười lăm. Mẹ nhòa lệ khi đọc chuyện một vị hoàng tử tên Sori của nước Guinea bị bắt cóc và bán làm nô lệ trong bốn mươi năm trời. Mẹ cũng học được về cuộc Nội Chiến trong thế kỷ mười tám để giải phóng nô lệ và các giai đoạn về vịệc phân biệt Trắng Đen.
Trong nhiều thế kỷ qua, từ Sắc Lệnh Hành Pháp Đầu Tiên của Tổng thống Harry Truman, tới Đạo luật Quyền Bầu Cử năm 1963 và đến Đạo luật Công Bằng Địa Ốc, lịch sử của người da đen đã từng bước thay đổi. 
Trái tim Mẹ đau nhói; và Mẹ khóc cho thân phận người da đen. Tuy nhiên, Mẹ tin rằng người Mỹ gốc Phi không nên tự ti mà cần chứng minh họ có quyền tự do và những đặc quyền công dân như mọi người khác. Mọi người đều khác nhau và không ai giống ai. Làm tổn thương hoặc ngược đãi ai đó vì sự khác biệt mà họ không kiểm soát được là sai và không thể chấp nhận.

Chúng ta không thể thay đổi ngoại hình, nhưng chúng ta có thể tự sửa đổi hành vi và khiến mọi người tôn trọng mình. Không phải màu da, cũng không phải giới tính, hay sự giàu có, hay địa vị xã hội làm cho chúng ta hơn những người khác. Nếu Mẹ dùng quá khứ không may là người tị nạn để phân loại mình, Mẹ sẽ cảm thấy thấp kém, tức giận, nổi loạn và thù ghét. Mẹ không muốn trở nên đau khổ. Mẹ cũng không bao giờ muốn các con cũng cảm thấy như vậy. 

Các con yêu, 

Con còn nhớ khi con học lớp ba không? Một ngày nọ sau bữa cơm tối, con yêu cầu Mẹ đóng tiền một chương trình sau giờ học. "Mẹ ơi, con muốn ghi tên vào lớp Taekwondo." Mẹ hờ hững lời yêu cầu của con. "Tại sao vậy?" Con đang tức giận, "Bởi vì một đứa học sinh da đen to lớn đã lấy đi bóng rổ của con." Câu trả lời của con khiến Mẹ dừng công việc dọn dẹp. "Con yêu, con sẽ làm gì khi biết Taekwondo?” Ối chao ơi! Mẹ tê cứng cả người luôn! Mẹ có thể làm gì đây? Mẹ không muốn đứa con trai nhân hậu của Mẹ bị đầu độc bởi sự thù hận, học cách giải quyết vấn đề của mình bằng bạo lực, và phân biệt mọi người theo chủng tộc. Mẹ cần dạy cho cả hai con trai mình bài học đầu tiên về kỳ thị, bạo hành, và hận thù."Con muốn đánh thằng da đen đó một trận và sẽ không để nó bắt nạt con nữa. Con ghét nó lắm!" Hôm đó chúng ta đã có một cuộc nói chuyện khá dài. Mẹ đã khuyến khích con nên có sự thương cảm và đặt mình vào vị trí của "Bạn". Mẹ đã ngăn con gọi đứa trẻ ấy là "cái thằng da đen to lớn", nhưng hãy gọi nó là "Bạn." Mẹ bảo con hãy nghĩ về người mẹ tội nghiệp của bạn ấy. Một đứa trẻ mười tuổi đã bắt nạt và giựt lấy đồ vật của các bạn học hôm nay, có thể trở thành một tội phạm khi lớn lên sau này. Nó sẽ làm cho mẹ của nó đau lòng lắm. Với con, chỉ có cách duy nhất để đối phó là học tập cho tốt, hiểu luật pháp, trở thành một công tố viên, đem công lý cho những nạn nhân và nhốt các tội phạm vào trong khám. Mẹ đã khuyên con hãy đến chơi bóng rỗ với "Bạn" đó và hạ nó trên sân bóng. Mẹ không muốn con dùng bạo lực trong bất cứ hoàn cảnh nào. 

Đôi khi con và em trai có những bất đồng, và các con đã tranh cãi nhau. Mẹ cố gắng giữ công bình, không thiên vị bằng cách lắng nghe cả hai, và tìm một phương pháp hòa giải tốt làm hài lòng các con. Mẹ tin rằng bổn phận trách nhiệm của một người mẹ là phải giúp các con của mình trưởng thành đàng hoàng và là những người công dân hữu ích được sự kính trọng, không phải vì màu da hay hình tướng diện mạo bên ngoài mà từ hành vi và sự đóng góp của mình giúp cho nước Mỹ thành nơi an lành hạnh phúc trên trái đất này - không hề có sự kỳ thị, bạo lực và hận thù.

Đôi khi mẹ nghĩ vẩn vơ, nếu như Mẹ chọn con đường sống dễ dàng bằng cách lợi dụng thụ hưởng những chương trình trợ giúp của chính phủ và cứ đổ thừa sự nghèo khó và bất hạnh của mình cho người khác. Điều gì sẽ xẩy ra cho các con đây? Mẹ rùng mình sợ hãi khi nghĩ tới việc các con tham gia vào các nhóm biểu tình bạo lực vì tiêu đề "Sinh Mạng Da Đen Quan Trọng". Mẹ nhớ ơn ông bà ngoại đã nuôi dạy Mẹ với niềm tin về giá trị gia đình và nhân bản. Nhất là Mẹ cảm thấy mình được nhiều ân phước và cảm ơn vì các con đã là những công dân gương mẫu chấp hành luật pháp và làm theo những lời khuyên tự trong tim của Mẹ. 

Các con thương yêu, 

Mẹ rất hãnh diện vì các con, không phải do sự giàu sang hay địa vị của con mà vì con là công dân tốt. Hãy truyền lại những nguyên tắc giá trị Mẹ dạy tiếp nối cho thế hệ sau. Đó là tình yêu của Mẹ để lại cho các con và cháu chắt trong tương lai. 

Mẹ yêu thương các con nhiều lắm. 

Ann Nguyen

No comments:

Post a Comment